October 19, 2021
Vừa Thoát Khỏi Cô Vy, Cậu Học Trò Lớp 11 Đã Đi Tình Nguyện: Nửa Đêm Ôm 10 Bình Oxy Cứu F0

Vừa Thoát Khỏi Cô Vy, Cậu Học Trò Lớp 11 Đã Đi Tình Nguyện: Nửa Đêm Ôm 10 Bình Oxy Cứu F0

Nguyễn Minh Đức, cậu học trò lớp 11 của Trường THPT Nguyễn Hữu Thọ (Tp. HCM) vừa khỏi bệnh sau 14 ngày dương tính với “Cô Vy”. Tuy nhiên, thay vì ở nhà bảo dưỡng sức khỏe, em đã xin gia nhập đội tình nguyện, ôm bình oxy cứu được nhiều F0 khác.

Hơn 2 tuần trước, Đức trở thành F0 nhưng 4 thành viên khác của gia đình đều khỏe mạnh. Đức được hướng dẫn cách ly trong một phòng riêng tại nhà, uống thuốc theo lời dặn của bác sĩ, áp dụng xông mũi, súc miệng nước muối… nên nhanh chóng âm tính.

“Vì em đã vượt qua Covid-19. Em muốn dùng sức trẻ và nhất là sức đề kháng của mình – một F0 đã khỏi bệnh – để cứu giúp cho nhiều F0 khác”, Đức nói. Sau khi đăng ký tình nguyện viên ở bệnh viện dã chiến nhưng chưa thấy phản hồi, Đức liên hệ Quận đoàn Q.4, TP.HCM và ngay lập tức được gật đầu.

Cậu học trò THPT được các anh chị đi trước “cầm tay chỉ việc”, hướng dẫn các thao tác ôm bình ra sao, lắp đặt bình như thế nào cũng như lúc thu hồi, nạp thêm oxy cho các bình cần xử lý ra sao cho an toàn nhất.

hình ảnh

Công việc của Đức  và đồng đội bất kể ngày đêm (Ảnh: Thanh Niên)

Tính đến hôm nay, 29.8, Đức tròn 1 tuần “cắm trại” ở Nhà văn hóa thiếu nhi Q.4. Nhóm của Đức có nhiệm vụ trực điện thoại đường dây nóng, F0 nào đang cách ly tại nhà mà cần bình oxy là khẩn trương lên đường.

Một anh chạy xe, Đức ôm bình oxy ngồi sau, cùng vào nhà lắp đặt cho các F0. Đường dây nóng hoạt động 24/24, nhóm của Đức chia thành các ca để đảm bảo bất cứ lúc nào cũng giúp được người bệnh. Các thành viên thường mặc sẵn đồ bảo hộ, bình oxy và xe máy đều sẵn sàng. Chỉ cần điện thoại báo ca nào, họ sẽ nhanh chóng lên đường.

“Đa số tình nguyện viên là người dân trong Q.4 nên nắm rõ đường sá, do vậy mà tụi em đi rất nhanh. Có những đêm trực từ 12 giờ tới 6 giờ sáng, em ôm khoảng 10 bình oxy tới 10 nhà F0. Không gì vui bằng bình oxy của mình mang hơi thở cho các F0, cứu được họ qua lúc nguy hiểm. Nhưng cũng có những lúc, cả đội lòng thắt lại, khi vừa tới nhà các F0, bệnh nhân đã ra đi…”, Đức kể.

Cha mẹ Đức đều ủng hộ con trai ngay từ đầu, dù có chút lo lắng cho con, nhưng khi thấy em nói, con đã khỏi bệnh, trong người có kháng thể chống lại được Covid-19, để con ra ngoài cứu được nhiều F0 khác, cha mẹ em gật đầu.

Một lần, sau khi ôm bình oxy cứu một F0 khác trên đường Tôn Đản, Đức ghé ngang qua nhà lấy đồ. Ba mẹ để sẵn đồ trước cổng, rồi đứng trên ban công, lặng nhìn con trai. Chỉ có vài giây ngắn ngủi, Đức vẫy tay chào ba mẹ rồi quay đi, đồng đội đang chờ em để lên đường.

Khoảnh khắc ấy mỗi khi nhớ lại Đức thấy sống mũi mình cay cay. Với bất kỳ ai, gia đình luôn là điều gì đó thiêng liêng nhất. Hành trình mà Đức và các đồng đội đang đi, mong sao sẽ giúp được nhiều F0. Để thêm nhiều người được sống, bên gia đình thân yêu của họ…

hình ảnh

Khoảnh khắc tạt qua nhà của cậu học trò khiến mẹ cha xúc động (Ảnh: Thanh Niên)

Vậy là thêm một câu chuyện đẹp “nở hoa” ngay trong tâm dịch và đóa hoa lần này không ai khác, lại chính là cậu học trò nhỏ vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Thế nhưng, thay vì sợ hãi ngồi yên trong nhà để không bị nhiễm lần 2, em lại chọn cách lăn xả để giúp đỡ những người đang gặp khó khăn. Tấm lòng ấy, thật đáng trân trọng vô cùng.

Có lẽ, vì đã trải qua thời khắc khó khăn mà bệnh tật mang lại, hơn ai hết, Đức đồng cảm và chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ với mình. Em biết, mỗi một con người tuy nhỏ bé nhưng đoàn kết lại sẽ tạo thành sức mạnh lớn. Vì vậy, Đức cũng muốn góp gió thành bão, cùng với anh chị khác trong đội tình nguyện, dốc hết sức trẻ của mình.

Ngẫm một cậu bé chỉ mới 16-17 tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn, đang độ tuổi học hành nhưng lại có suy nghĩ vô cùng chín chắn. Em không ngại khó khăn, đêm hôm vẫn ôm 10 bình oxy (không hề nhẹ) mà vui vẻ và hạnh phúc vô ngần.

Xúc động nhất, chính là khoảnh khắc Đức tạt qua nhà, chỉ dám nhìn lên và không dám bước vào. Giây phút ấy, hẳn mẹ cha của em đang rất xót lòng khi thấy cậu con trai nhỏ đang vất vả với gió sương. Thế nhưng, mẹ cha của em cũng rất tự hào vì có một đứa con trai gan dạ, dũng cảm.

hình ảnh

Dù còn nhỏ, nhưng Đức có suy nghĩ chín chắn và sớm trưởng thành (Ảnh: Thanh Niên)

Bằng tuổi em, nhiều bạn bè vẫn đang mải mê chơi điện tử hoặc ngồi nhà nằm điều hòa, ai chăm chỉ hơn thì ôn bài, còn em thì dũng cảm xông pha tuyến đầu, hỗ trợ cho các anh chị lớn. Rồi mai đây, chàng trai ấy chắc chắn sẽ giàu bản lĩnh sống, không có gì có thể quật ngã em, dù là bão lớn đường đời hay con virus bé tí tẹo.

Nhìn em, hẳn nhiều người sẽ cảm thấy xấu hổ vì cả cuộc đời luôn ích kỷ cho bản thân, trong khi những người trẻ tuổi thì ngày đêm lăn xả. Lại ngẫm khi nước mình bùng dịch, mới thấy tình đồng bào lên cao hơn bao giờ hết, lá rách đùm lá nát. Người lành giúp người đau, hoặc chính người bệnh giúp đỡ lẫn nhau, là những điều xúc động nhất.

Sau cùng, nhìn lớp trẻ ngày nay sẵn sàng tham gia vào tuyến đầu chống dịch, sẵn sàng chia sẻ với những người khó khăn hơn mình, sẵn sàng chung tay làm việc tử tế mà chẳng cần vinh danh, chúng ta thêm vững tin vào một ngày mai tươi sáng. Rồi tất cả sẽ lại ổn thôi vì xã hội này luôn có một liều thuốc cực mạnh, đó là liều thuốc ấm áp của tình người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *